Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

Đàn ông ở rể, quá nhục!

Hơn 1 năm qua, anh bạn tôi sống ở nhà vợ, ngôi nhà 3 tầng, mặt phố. Vì nhà có hai chị em gái nên bố mẹ cũng tính cho con rể ở cùng, thi thoảng còn đỡ đần này nọ.

Hôm qua, gặp ông bạn, thấy ông ấy bứt đầu, bứt tai, rồi vò tóc bảo là: “Tôi nhục quá ông ạ, bây giờ ai cũng nói tôi là thằng ăn bám nhà vợ, bám váy vợ mà leo lên được chức này, chức nọ. Nhưng thật ra, tự thân tôi vận động ấy chứ, nào tôi có nhờ vả ông nào, bà nào! Tiền tôi kiếm ra vợ tôi còn không thèm nói một lời hay tỏ ra vui mừng gì cơ. Vì cô ấy nghĩ, có cho cô ấy thì cũng là tiền nhà cô ấy, chứ có phải tiền của tôi làm ra đâu. Vì trước giờ, tôi sống ở nhà cô ấy, nhờ vả bố mẹ cô ấy nên là, có đưa tiền thì âu cũng là cái sự trả công ”.

Chẳng là, anh bạn tôi lấy được cô vợ Hà Nội. Nhà vợ thuộc hàng khá giả, vợ lại nhìn như tiểu thư con nhà đài các vì biết ăn diện. Anh này hồi sinh viên dẻo mồm nên tán ngay được em đẹp nhất khoa. Ai cũng ngượng mộ ông bạn, nhìn về tổng thể thì họ đẹp đôi, chỉ duy có một điều, chàng là trai tình lẻ, còn nàng là gái thủ đô, nàng dâu còn chàng có vẻ nghèo.

Nhưng cô nàng bỏ qua cái chuyện giàu nghèo và đồng ý lấy anh chàng. Vì là bạn thân của nhau nên đám cưới anh bạn, tôi dự đầy đủ mấy ngày. Cưới xong ở quê thì lên khách sạn, gọi là mời quan khách sang trọng cho mát mặt với bà con, cô bác và bạn bè. Để cho anh được phen tự hào vì mình lấy được vợ sang. Nhìn ánh mắt hạnh phúc của anh bạn, tôi cũng lấy làm mừng, nhưng trong lòng có nỗi lo khó tả. Vì tôi sợ cái bi kịch lấy vợ giàu, vợ tiểu thư lắm. Thấy anh em đi trước truyền đạt cho kinh nghiệm rồi, dù chưa trải qua nhưng có chút ái ngại.

Đám cưới diễn ra hết sức sang trọng. Họ là một cặp đẹp, trời sinh, nhìn thì ai cũng bảo thế. Thôi thì cũng mừng cho họ, còn chuyện sau này thì để sau hãy tính.

Thế mà, chưa được 1 năm, tôi liên tục nhận được những cú điện thoại vào đêm khuya gọi đi nhậu. Có hôm tới 10 giờ đêm rồi, anh bạn còn bảo tôi là ‘mày ra nhậu với tao, làm vài chén cay cay, tao chán lắm rồi’. Chỉ nghĩ ông bạn cãi nhau với vợ nên tôi cũng khuyên nhủ ông ấy về nhà. Vợ chồng khi nào chả có lúc ‘cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt’. Thế nhưng, anh bạn có vẻ không ưng, cứ bắt tôi phải ra bằng được. Và cái câu chuyện bi kịch cảnh ở rể của anh bạn bắt đầu.

Nguồn Eva

0 nhận xét:

Đăng nhận xét