Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

Lương thấp hơn vợ tôi bị cả gia đình ngoại coi thường

Tôi và Hằng yêu nhau khi cùng đi chung một sự kiện của hai công ty. Mới gặp nhau, dù đã không còn ở cái tuổi ngây ngô sét đánh, nhưng tôi thừa nhận, mình bị Hà đánh cắp trái tim.

Qua cái nhìn đầu tiên, tôi đã muốn chinh phục người con gái này. Sau một vài lần nhắn tin qua lại, kết bạn trên mạng xã hội và chúng tôi thường trao đổi công việc, chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống, gia đình, các mối quan hệ bạn bè,…. Và từ lúc nào chúng tôi thân nhau không rõ, thân tới mức người này sms hay chat mà người kia chưa kịp trả lời là khó chịu rồi.

Từ đó thay vì nhắn tin, chat,…. thì chúng tôi lại hẹn nhau đi cà phê, nói chuyện rất vui vẻ. Càng tiếp xúc tôi nhận thấy Hằng rất vui tính, thông minh và hiểu chuyện.

Một thời gian sau, Hằng gọi cho tôi và khóc báo tin người yêu cô đã đi nước ngoài và bỏ lại cô một mình. Anh ta bảo cô đi theo nhưng cô không thể làm thế vì gia đình Hằng chỉ có mỗi mình cô. Thời gian ấy, cô gầy đi trông thấy, khóc lóc nhiều và người thì lúc nào cũng mệt mỏi. Tôi luôn bên cạnh động viên quan tâm Hằng. Tôi nắm bắt cơ hội này, và chuyện gì tới cũng tới 1 năm sau chúng tôi cưới. 

Tôi cứ ở bên chăm sóc Hằng như vậy, lo lắng cho em từng tí một. Tôi hi vọng, tình yêu của tôi dành cho em sẽ khiến em bù đắp được những đau thương. Chúng tôi san sẻ cho nhau bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, nhờ có tôi mà Hà cũng vượt qua được rất nhiều điều mệt mỏi của cuộc sống.

Chúng tôi về ra mắt hai bên gia đình và tính chuyện cưới xin. Có vẻ như bố mẹ Hằng cũng không ưa tôi lắm, nhưng sau chuyện tình đổ vỡ của con gái, bố mẹ cũng muốn chiều lòng con và đồng ý cho chúng tôi cưới nhau sau đó.

Về gia cảnh tôi thua Hằng nhiều. Hằng là cô gái con nhà gia giáo, có học lại còn khá giả. Còn tôi chỉ là chàng trai bình thường, trình độ học hành bình thường. Tôi kiếm được công việc như vậy với mức lương không cao, nhưng cũng đủ để lo được cho cuộc sóng của mình. Công việc của tôi thì Hằng cũng thường hiểu rồi đó.

Chúng tôi lấy nhau, nhưng bố mẹ Hà không đón nhận tôi nồng nhiệt, kể cả họ hàng nhà cô ấy cũng vậy. Cả nhà em chê tôi học không cao, công việc cũng không có tương lai. Họ thường so sánh tôi với người cũ tài giỏi của Hằng.

Mẹ em còn bảo tôi đi học liên thông lên, vì là, mẹ vợ không muốn tôi học kém vợ. Mẹ em bảo, ‘bây giờ con không học thì sau này muộn. Mà em học như thế này thì không có tương lai, muốn ở một vị trí khác thật sự không dễ. Với lại, cùng một nhà mà vợ giỏi hơn chồng thường không hay”. Nghe mẹ em nói vậy, tôi cảm thấy buồn lắm. Cả nhà em không dành cho tôi sự tôn trọng. Em lấy tôi có lẽ là vì tôi đã bên em rất nhiều thời gian, luôn động viên quan tâm em. Còn gia đình em có lẽ chỉ nhìn vào học thức và công việc của tôi, lại so sánh tôi với người khác nên không hiểu được tình cảm của tôi.

Thú thực, là một thằng đàn ông, là con rể mà bị nhà vợ coi thường, tôi thấy chán nản vô cùng, tình cảm dành cho vợ cũng nhạt dần đi. Thật sự, chính những suy nghĩ của họ hàng nhà vợ đã là cho tôi mất đi ý chí và ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc của gia đình nhỏ của tôi.

Nguồn Internet

0 nhận xét:

Đăng nhận xét