Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2019

Vợ cậy nhà giàu, mỉa mai chồng trước mặt người khác

Trước đây chị hãnh diện về anh là vậy, thế mà giờ người ta khen anh câu nào thì chị cố gắng phủ nhận câu ấy...

Độc giả của aFamily thân,

Tôi rất hiểu với nỗi khổ của anh Hải, sếp anh Tùng Lâm bởi anh trai tôi cũng có một người vợ cư xử rất vụng về.

Chị dâu tôi vốn con nhà giàu (căn nhà anh chị ở cũng là do bố mẹ chị cho con gái), quen được chiều chuộng từ bé nên việc nội trợ trước khi về nhà chồng, chị chưa bao giờ phải làm. Những tưởng lấy chồng xong, chị sẽ thay đổi, nhưng không… Chị thà đi ăn cơm quán cho nhanh chứ chẳng mấy khi nấu nướng. Thành thử anh đành sắn tay vào làm thay vợ công việc nội trợ, kể cả những lúc khách khứa đến nhà chơi.
Những khi bên nhà vợ có việc gì là chị sốt sắng nhưng cứ rơi vào bên nội là chị  lại xị mặt ra la mệt với bận rộn. Vì thế, đôi lúc chỉ có mình anh tôi về quê, mọi người hỏi, anh đành phải nói dối là "vợ ốm".

Còn nếu lần nào đưa được vợ về quê thì mọi người phải hầu hạ chẳng khác nào "bà hoàng". Chỉ riêng cung cách ăn nói đủ chứng tỏ chị dâu cố tình tạo khoảng cách với anh chị em trong nhà chồng. Chị cứ ngồi một chỗ rồi sai hết người này đến người kia lấy cho mình cái này cái nọ mà không cần biết mọi người đang tập trung làm cỗ, nấu nướng thế nào.

Đến bữa ăn, chị bảo thức ăn ở quê khó ăn quá rồi sai chồng đi mua cái khác về  cho mình. Anh tôi rất giận nhưng vì không muốn to tiếng với vợ trước mặt mọi người, cũng không muốn anh em trong nhà nghĩ không tốt về vợ nên đành bảo một đứa cháu ra chợ mua cái khác theo ý chị để chị ăn. Vậy là một mình chị một món, chẳng giống ai cả.

Không nấu nướng đã đành, nhưng sau bữa ăn chị cũng không thèm nhìn đến bát đũa, cũng không thu dọn gì cả mà ngồi tót lên uống nước với các cụ. Sau đó chị còn gạ gẫm mấy đứa cháu chơi tá lả cho vui.

Đó là cách đối xử với người thân của chồng. Còn bên nhà mình, chị chẳng những không nói tốt vế anh vài câu trước mắt bố mẹ vợ mà ngược lại chị cố gắng tìm mọi cách nói xấu chồng như ở bẩn, ngủ thì kéo gỗ cả đêm và nhấn mạnh vào việc anh kiếm tiền không nhiều bằng người ta...

Anh đâu mơ màng gì giàu sang? Cái anh cần là một gia đình hạnh phúc. Chị chẳng những không cho anh được cảm giác yêu và được yêu mà còn vô tình vùi dập những hình ảnh tốt đẹp ngày xưa của hai người. Trước đây chị hãnh diện về anh lắm cơ mà? Thế còn bây giờ thì sao? Người ta khen anh câu nào thì chị cố gắng phủ nhận câu ấy.

Bạn bè chị đến chơi, chị cứ tíu tít trò chuyện, chỉ còn một mình anh thui thủi nấu ăn trong bếp. Đến bữa ăn, bạn chị khen anh thành đạt lại rất tâm lý, chiều chuộng vợ thế này thì nhất chị rồi. Chị liền bĩu môi: "Tất cả là nhờ vợ đấy. Đúng là được người được cả của". Đang nói, chị dừng lại giây lát và nói tiếp: "Anh ấy phải phục vụ tao là phải rồi. Tay trắng lập nghiệp không nhờ có vợ thì sao có cái nhà đẹp như thế này?".

Lúc nào chị cũng chê anh "yếu" nên thành thử chuyện chăn gối với anh lúc này chỉ giống như một thói quen, một nghĩa vụ. Có hôm anh mệt nên không được như ý của chị nên chị hờn dỗi bật dậy lấy điện thoại ra để than thở với bạn. Dù đã úp cái gối vào tai nhưng cái giọng nói lanh lảnh của chị cứ như muốn làm đầu anh nổ tung vì nhục nhã và xấu hổ: "Hạnh ơi, ông chồng của tao thật chả ra làm sao cả. Cái kiểu gã yêu, cái tư thế của lão cứ giống như con bọ cạp ấy. Ai lại hùng hục như trâu mà chả làm tao sướng tí nào cả...".

Anh bật dậy giật lấy điện thoại đập một cái xoảng xuống đất và chị khóc nức nở rồi mỉa mai: "Anh đúng là thứ đàn ông bỏ đi. Đã phải nương nhờ nhà vợ lại còn không biết điều. Nếu không có tôi thì anh có mà ra bụi rậm mà ở...".

Anh tôi cũng buồn vì vợ lắm nhưng vì con mà cứ phải cố nhẫn nhịn, chịu đựng. Nhưng khả năng chịu đựng của con người có hạn, e rằng đến một lúc nào đó gia đình của anh chị tôi sẽ không thể bền vững được. 

Nguồn Internet

0 nhận xét:

Đăng nhận xét