Thứ Năm, 18 tháng 7, 2019

Chán vì chồng thất nghiệp, tôi ly hôn để rồi phải tiếc hùi hụi

Yêu nhau 8 năm rồi mới kết hôn, cùng nhau vượt qua bao nhiêu khổ cực. Nhưng giờ đây, gánh nặng kinh tế đè lên đôi vai tôi, khiến tôi mệt mỏi. Một phần nữa, tôi chán chồng thất nghiệp, chỉ thích ở nhà nghiên cứu toàn thứ gì đâu, nên cuộc sống gia đình ngày càng bức bối.

Chồng tôi tốt nghiệp ngành công nghệ sinh học, anh đi làm vài chỗ, nhưng cứ làm được vài tháng là anh nghỉ việc ở đó. Tôi hỏi lý do thì anh nói không hợp với đồng nghiệp và môi trường làm việc. Thế là sau 2 năm kết hôn, anh đi làm được 1 năm và 1 năm chỉ ở nhà mày mò nghiên cứu dự án gì đó và không mang lại được một đồng thu nhập nào hết.

May mà vợ chồng được sống riêng chứ không tôi sẽ không lo nổi. Tuy nhiên, hàng ngày làm về nhìn thấy chồng cứ cặm cụi ôm máy tính, nhà cửa bề bộn, cơm chưa nấu… khiến tâm trạng tôi càng ngày càng hậm hực. Cuộc sống cơm áo gạo tiền ngoài thủ đô ngày càng đắt đỏ, khiến cuộc sống vợ chồng ngày càng ngột ngạt, vì thế càng ngày tôi càng khinh thường chồng.

Nhiều hôm, bảo anh đi kiếm việc làm, mà anh không chịu, chỉ bảo là đang làm dự án, khi nào thành công sẽ mang lại rất nhiều tiền. Nhưng 1 năm, 2 năm rồi tôi có thấy anh làm xong gì đâu. Đã vậy, ở nhà mà không giúp tôi việc gì. Bên ngoài, biết bao anh nhà giàu vây quanh, khiến tôi càng ngày càng chán chồng, chẳng buồn gần gũi anh.

Thế rồi, tôi cặp kè với một anh trong công ty, chúng tôi chỉ lợi dụng nhau mà thôi. Anh cần thỏa mãn nhu cầu tình dục, còn tôi cần tiền, thậm chí nhiều tiền hơn nữa. Tôi cần bao nhiêu anh sẽ cho bấy nhiêu, vì anh rất giàu – là cháu của giám đốc công ty nơi tôi làm việc. Lúc đầu tôi còn lén lút hẹn hò với anh ta, sau rồi tôi công khai luôn mà chồng cũng chẳng quan tâm. Mặc dù, lúc đầu anh có bảo tôi đừng làm thế, bảo tôi hãy cắt đứt với người kia và về với gia đình. Tuy nhiên, tôi chán cái cuộc sống nghèo khó, chán chồng thất nghiệp, ăn không dám ăn, chi tiêu cũng không dám chi tiêu.

Lúc này tôi cũng đi chơi nhiều hơn, chẳng cần quan tâm đến chồng là ai, anh thích làm gì thì làm, sống với anh quá khổ cực nên tôi muốn buông xuôi tất cả. Nếu anh có nói tôi hư đốn mất nết, thì tôi cũng cãi lại “Tôi như vậy là vì ai, tôi ngủ với trai để lấy tiền nuôi anh đấy, anh hiểu không? Vì anh thất nghiệp nên tôi mới cực khổ như vậy”.

Tuy nhiên, vì đi chơi với người tình tôi, một lần không may tôi bị phát hiện và bị đánh cho tơi tả. Tôi hận, với một phần nữa tôi muốn mình được làm chủ trái tim người tình và tài sản của anh. Vì thế đã thuê giang hồ tạo vụ tai nạn giả giết chết vợ người tình. Sau khi vợ chết, người tình qua lại với tôi thường xuyên hơn.

Vì thế, tôi về nhà và đòi ly hôn. Sau khi, chồng không thuyết phục tôi thì anh đã ký, sau đó chúng tôi hôn. Tuy nhiên, khi về sống với người tình, tôi mới biết, anh ta còn “đú đởn” với nhiều con khác nữa. Thực ra, anh ta biết chính tôi là người thuê giang hồ tông chết vợ anh ta, bị nắm được thóp nên tôi sợ hãi, sợ vào tù. Cuộc sống của tôi, trở nên ngày càng tôi tệ, ngày nào cũng bị anh ta tra tấn tinh thần và không thể thoát vòng kiểm soát của anh ta.

Thời gian thấm thoát trôi qua 3 năm, bỗng một ngày tôi vô tình gặp lại chồng cũ, anh giờ rất khác, ăn mặc bảnh bảo, có xe đưa rước. Giờ tôi mới thấy tiếc hùi hụi, nghĩ lại giá như mình không ly hôn thì sẽ không đến nông nỗi này. Thì ra, lúc trước anh tập trung làm dự án công nghệ sinh học và được một công ty nước ngoài mua lại, nên anh mới có nhiều tiền và giàu có như ngày hôm nay. Tôi nghĩ: “Cuộc sống hiện tại của mình chính là quả báo do những việc trước đây mình gây ra”.

Theo Phụ nữ sức khỏe

0 nhận xét:

Đăng nhận xét