Cả nhà vợ khinh thường vì tôi mang phận ở rể

Tôi năm này 37 tuổi, đã có vợ và 2 con, vì hoàn cảnh gia đình nên gần 10 năm cưới nhau, tôi vẫn ở rể nhà vợ. Nhưng thời gian ở rể nhà vợ, tôi đã phải chịu đựng bao sự nhục nhã vì bị nhà vợ khinh thường.

Chào các bạn!

Tôi năm này 37 tuổi, đã có vợ và 2 con, vì hoàn cảnh gia đình nên gần 10 năm cưới nhau, tôi vẫn ở rể nhà vợ. Nhưng thời gian ở rể nhà vợ, tôi đã phải chịu đựng bao sự nhục nhã vì bị nhà vợ khinh thường.

Tôi vốn sinh ra ở quê, lên thành phố học hành tôi cũng kiếm được một công việc, nhưng với đồng lương ít ỏi, việc có thể mua được một ngôi nhà ở Hà Nội là điều nhường như không tưởng được. Rồi tôi gặp cô ấy – vợ tôi bây giờ, vợ tôi là gái Hà Nội, nhà lại chỉ có 2 chị em gái.

Khi chúng tôi cưới nhau, 2 vợ chồng thuê nhà ở ngoài, nhưng vốn cưng chiều con gái từ nhỏ, khi thấy con ra ở trọ, nhà cửa chật chội, thiếu thốn, bố mẹ vợ tôi xót con nên đề nghị chúng tôi về ở chung. Mới đầu tôi từ chối, vì tôi cũng không muốn nhờ cậy hay dựa dẫm mang tiếng ở rể, nhưng không lâu sau đó, vợ tôi mang bầu, cô ấy bị ghén nặng, lúc này bố mẹ vợ ép chúng tôi phải về nhà bố mẹ cô ấy sống để họ có thể chăm sóc cho 2 mẹ con, lúc này vì sức khoẻ vợ nên tôi không thể từ chối được.

Không những gia đình vợ, mà ngay cả người vợ đã từng yêu thương và tôn trọng tôi hết mực trước đây cũng thay đổi nhiều từ khi về nhà cô ấy sống. Cô ấy đi chơi, hoặc làm cái gì đều không hỏi ý kiến hoặc thông báo cho tôi một câu nào. Những lần vợ chồng mẫu thuẫn, cãi cọ nhau vì những chuyện trong cuộc sống, vợ tôi cũng đi kể với bố mẹ, rồi ông bà còn ra mặt, a dua theo vợ bảo tôi là thằng đàn ông không được thế này, không được thế kia. Chưa hết, đã không ít lần vợ tỏ thái độ hỗn xược với tôi ngay trước mặt bố mẹ và em gái, không có một chút tôn trọng, khiến tôi mất mặt với gia đình nhưng bố mẹ cô cũng im lặng không nói gì con gái mình.

Đã hơn 1 lần tôi đề nghị vợ ra ở ngoài nhưng cô ấy nhất quyết không đồng ý, còn lớn tiếng với tôi “Anh nghĩ lương anh được bao nhiêu mà đòi ra ở ngoài? Có tiền mua nhà không? Tôi nhất quyết không chịu quay lại ở mấy cái nhà trọ vừa rách rưỡi vừa bẩn thỉu đó đâu”. Vợ không chịu đi và cũng một phần vì thương con còn nhỏ nên tôi đành chấp nhận tiếp tục ở rể nhà vợ.

Gần 10 năm chung sống tôi đã cố gắng làm tốt mọi thứ, cố gắng hiếu thảo với bố mẹ vợ và coi họ như gia đình thực sự của mình, nhưng dường như mọi sự cố gắng của tôi đều không được ghi nhận. Tôi thấy thật sự buồn và thất vọng về người vợ của mình, sự chịu đựng của tôi sắp vượt qua giới hạn cho phép. Hiện giờ, tôi muốn thoát ra khỏi căn nhà này. Nhưng chỉ cần tôi đề cập thì vợ nói nếu tôi cương quyết ra ngoài, cô ấy sẽ ly hôn. Tôi phải làm sao đây tiếp tục thân phận ở rể đầy tủi nhục và nhẫn nhịn, hãy phải chấm dứt cuộc hôn nhân ở đây? Rồi các con tôi sẽ ra sao đây, nhưng thực sự tôi không thể chịu đựng thêm được cuộc sống như thế này nữa, xin hãy cho tôi một lời khuyên trong chuyện này.

Mục Tâm Sự Của Cửa Sổ Tình Yêu

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chồng thất nghiệp chẳng còn là gì trong mắt vợ?